Context of Công quốc Bretagne

Công quốc Brittany (tiếng Latin: Britannia Ducatus; tiếng Breton: Dugelezh Breizh; tiếng Pháp: Duché de Bretagne) là một quốc gia phong kiến thời trung cổ tồn tại từ khoảng năm 939 đến năm 1547. Lãnh thổ của nó bao phủ toàn bộ bán đảo Brittany, giáp với Đại Tây Dương ở phía Tây và Eo biển Anh ở phía Bắc. Nó cũng tiếp giáp một đoạn ngắn với sông Loire ở phía Nam, Normandy và các tỉnh khác của Pháp ở phía Đông. Công quốc được thành lập sau khi quân đội Người Viking bị trục xuất khỏi khu vực vào khoảng năm 939. Vào thế kỷ thứ X và XI, công quốc không ổn định về chính trị, với các công tước chỉ nắm giữ quyền lực hạn chế bên ngoài vùng đất cá nhân của họ. Công quốc có mối quan hệ hỗn hợp với Công quốc Normandy láng giềng, đôi khi liên minh với Normandy, và vào những thời điểm khác, chẳng hạn như Chiến tranh Breton-Norman, dẫn đến xung đột công khai.

Henry II của Anh đã xâm lược Brittany vào giữa thế kỷ XII và trở thành Bá tước xứ Nantes vào năm 1158 the...Xem thêm

Công quốc Brittany (tiếng Latin: Britannia Ducatus; tiếng Breton: Dugelezh Breizh; tiếng Pháp: Duché de Bretagne) là một quốc gia phong kiến thời trung cổ tồn tại từ khoảng năm 939 đến năm 1547. Lãnh thổ của nó bao phủ toàn bộ bán đảo Brittany, giáp với Đại Tây Dương ở phía Tây và Eo biển Anh ở phía Bắc. Nó cũng tiếp giáp một đoạn ngắn với sông Loire ở phía Nam, Normandy và các tỉnh khác của Pháp ở phía Đông. Công quốc được thành lập sau khi quân đội Người Viking bị trục xuất khỏi khu vực vào khoảng năm 939. Vào thế kỷ thứ X và XI, công quốc không ổn định về chính trị, với các công tước chỉ nắm giữ quyền lực hạn chế bên ngoài vùng đất cá nhân của họ. Công quốc có mối quan hệ hỗn hợp với Công quốc Normandy láng giềng, đôi khi liên minh với Normandy, và vào những thời điểm khác, chẳng hạn như Chiến tranh Breton-Norman, dẫn đến xung đột công khai.

Henry II của Anh đã xâm lược Brittany vào giữa thế kỷ XII và trở thành Bá tước xứ Nantes vào năm 1158 theo một hiệp ước với Công tước Conan IV của Brittany. Con trai của Henry là Vương tử Geoffrey, trở thành Công tước sau cuộc hôn nhân với Constance, Nữ công tước xứ Brittany. Các Vua Angevin của Anh vẫn nắm quyền kiểm soát cho đến khi đế chế của họ ở miền Bắc nước Pháp sụp đổ vào năm 1204. Hoàng gia Pháp duy trì ảnh hưởng của mình đối với Công quốc trong phần còn lại của thế kỷ XIII. Các dòng tu được hỗ trợ bởi tầng lớp quý tộc Breton đã lan rộng khắp Công quốc vào thế kỷ XI và XII, và vào thế kỷ XIII, dòng hành khất đầu tiên đã thành lập tại các thị trấn lớn của Brittany. Nội chiến nổ ra vào thế kỷ XIV, khi các đối thủ tranh giành Công quốc đã tiến hành đấu đá nhau trong Chiến tranh Kế vị Breton, với các phe phái khác nhau được Anh và Pháp ủng hộ.

Chủ quyền và độc lập của Công quốc bắt đầu chấm dứt sau cái chết của Francis II, Công tước xứ Brittany vào năm 1488. Công quốc được thừa kế bởi con gái của ông là Công nữ Anne, nhưng Vua Charles VIII của Pháp đã hủy bỏ cuộc hôn nhân hiện tại Anne và sau đó tự mình kết hôn với cô ấy. Kết quả là, Vua Pháp đã có được tước hiệu Công tước xứ Brittany – jure uxoris. Vương miện của Công tước được hợp nhất với vương miện của Pháp vào năm 1532 thông qua một cuộc bỏ phiếu của Điền trang Brittany, sau cái chết của Vương hậu Claude của Pháp, nữ công tước có chủ quyền cuối cùng. Các con trai của bà là Francis III, Công tước xứ Brittany và sau đó là Henry II của Pháp trong mọi trường hợp sẽ tạo ra một liên minh cá nhân sau cái chết của cha họ.

Sau Cách mạng Pháp, và là kết quả của các hình thức chính phủ cộng hòa khác nhau của Pháp kể từ năm 1792, công quốc được thay thế bằng hệ thống các département (hoặc các tỉnh) của Pháp tiếp tục tồn tại dưới thời Cộng hòa thứ năm của Pháp. Trong thời hiện đại, các département cũng đã tham gia vào các Vùng hành chính mặc dù Vùng hành chính của Brittany không bao gồm toàn bộ công quốc thời trung cổ.

More about Công quốc Bretagne

Basic information
  • Internet domain .bzh
Population, Area & Driving side
  • Population 4687381
  • Diện tích 34022
Lịch sử
  • Lịch sử Thế kỷ X

    Công quốc Brittany nổi lên sau khi Alan Barbetorte trở về vùng này từ Anh vào năm 936.[1] Barbetorte tuyên bố sở hữu tước hiệu Bá tước xứ Cornouaille và Nantes, đồng thời với bản thân lấy hiệu là Alan II, trị vì với tư cách là Công quốc Brittany mới (Brittonum dux.).[2] Sử dụng một mạng lưới các thị trấn nhỏ được bảo vệ và các địa điểm tu viện, Alan đã đẩy lùi các bước tiến của người Viking.[3] Vào ngày 1 tháng 8 năm 939, với sự trợ giúp của Judicael Berengar, Bá tước xứ Rennes và Hugh I, Bá tước xứ Maine, ông đã đánh bại người Viking trong Trận Trans-la-Forêt, hoàn thành việc trục xuất họ khỏi Brittany.[4] Công quốc của Alan nhỏ hơn Vương quốc Brittany trước đây, vì mặc dù giành được Magues và Tiffauges ở phía Nam, các công tước không còn cai trị các vùng Bán đảo Cotentin, Avranchin và Mayenne.[2] Alan tỏ lòng tôn kính Louis IV của Pháp vào năm 942.[5] Bất chấp một số ảnh hưởng của người Celt lâu đời hơn, công quốc mới về nhiều mặt tương tự như các quốc gia hậu Carolingian khác hình thành trên khắp khu vực.[6] Trong những thập kỷ tới, một mạng lưới các lãnh chúa địa phương hùng mạnh đã nổi lên khắp Brittany, chiếm giữ các Lâu đài Motte và bailey và có lòng trung thành phong kiến lỏng lẻo đối với công tước.[7] Miền Đông Brittany là nơi thay đổi đầu tiên, nhưng các tập tục này đã lan rộng trong 50 năm tiếp theo đến các vùng xa xôi hơn ở phía Bắc và Tây Nam.[8]

    ...Xem thêm
    Lịch sử Thế kỷ X

    Công quốc Brittany nổi lên sau khi Alan Barbetorte trở về vùng này từ Anh vào năm 936.[1] Barbetorte tuyên bố sở hữu tước hiệu Bá tước xứ Cornouaille và Nantes, đồng thời với bản thân lấy hiệu là Alan II, trị vì với tư cách là Công quốc Brittany mới (Brittonum dux.).[2] Sử dụng một mạng lưới các thị trấn nhỏ được bảo vệ và các địa điểm tu viện, Alan đã đẩy lùi các bước tiến của người Viking.[3] Vào ngày 1 tháng 8 năm 939, với sự trợ giúp của Judicael Berengar, Bá tước xứ Rennes và Hugh I, Bá tước xứ Maine, ông đã đánh bại người Viking trong Trận Trans-la-Forêt, hoàn thành việc trục xuất họ khỏi Brittany.[4] Công quốc của Alan nhỏ hơn Vương quốc Brittany trước đây, vì mặc dù giành được Magues và Tiffauges ở phía Nam, các công tước không còn cai trị các vùng Bán đảo Cotentin, Avranchin và Mayenne.[2] Alan tỏ lòng tôn kính Louis IV của Pháp vào năm 942.[5] Bất chấp một số ảnh hưởng của người Celt lâu đời hơn, công quốc mới về nhiều mặt tương tự như các quốc gia hậu Carolingian khác hình thành trên khắp khu vực.[6] Trong những thập kỷ tới, một mạng lưới các lãnh chúa địa phương hùng mạnh đã nổi lên khắp Brittany, chiếm giữ các Lâu đài Motte và bailey và có lòng trung thành phong kiến lỏng lẻo đối với công tước.[7] Miền Đông Brittany là nơi thay đổi đầu tiên, nhưng các tập tục này đã lan rộng trong 50 năm tiếp theo đến các vùng xa xôi hơn ở phía Bắc và Tây Nam.[8]

    Alan II cũng liên minh với Theobald I, Bá tước xứ Blois.[5] Alan II đã kết hôn với em gái của Theobald là Adelaide, khiến Theobald có ảnh hưởng đến tận Rennes.[9] Tuy nhiên, cái chết của Alan II đã để lại một khoảng trống ở Brittany khiến nó dễ bị xâm lấn bởi người Norman hoặc người Angevins.[10] Đến lượt Fulk II, Bá tước xứ Anjou mới góa vợ, đồng minh của Theobald, kết hôn với góa phụ của Alan II.[a] Sau khi ông qua đời, Alan II được kế vị bởi con trai ông là Công tử Drogo. Quy tắc của Drogo đặt tiền lệ cho vai trò nhiếp chính trong thời kỳ người thừa kế công tước còn nhỏ. Trong suốt triều đại của mình, Drogo nằm dưới quyền nhiếp chính chung của chú mình là Bá tước xứ Blois, Theobald I (người đã giao quyền quản lý công quốc cho Wicohen, Tổng giám mục Dol, và Bá tước xứ Rennes Juhel Berengar làm quản lý), và cha dượng của ông, Fulk II, Bá tước xứ Anjou.[11]

    Dưới thời Drogo, công quốc tiếp tục trải qua bất ổn chính trị và ông không thể duy trì đường lối cai trị của mình. Drogo qua đời vào năm 958. Hai trong số những người con ngoài giá thú của Alan II, Hoël và Guerich, đã cố gắng nắm giữ quyền Bá tước xứ Nantes và bảo vệ yêu sách của họ đối ngai vàng của công quốc nhưng cuối cùng không thành công. Năm 990, con trai của Juhel Berengar là Conan I xứ Rennes, cháu trai của Pascweten, trở thành Công tước và tước hiệu được chuyển cho Nhà Rennes. Conan I cai trị chỉ trong 2 năm và chết khi chiến đấu chống lại anh rể Fulk III, Bá tước xứ Anjou trongTrận Chinh phục vào ngày 27 tháng 6 năm 992. Con trai cả của ông là Geoffrey I, kế vị ông. Blois đe dọa quyền kế vị của Conan. Công tước Geoffrey I, một thành viên của Nhà Nantes, đã tham gia vào một liên minh triều đại với Richard II, Công tước xứ Normandy trong một cuộc hôn nhân ngoại giao giữa hai nhà. Các nghi lễ kết hôn do nhà thờ chấp thuận được tổ chức tại Mont-Saint-Michel. Geoffrey I kết hôn với Hawise xứ Normandy, em gái của Richard II; và Richard II kết hôn với Judith xứ Brittany, em gái của Geoffrey I và là con gái của Conan I.[12]

    Thế kỷ XI Thế kỷ XII Thể kỷ XIII Thế kỷ XIV Thế kỷ XV Thế kỷ XVI Thế kỷ XVII và XVIII ^ Galliou & Jones 1991, tr. 168–169. ^ a b Galliou & Jones 1991, tr. 169. ^ Jones 1988, tr. 15. ^ Hjardar & Vike 2016, tr. 334. ^ a b Jones 1988, tr. 4. ^ Jones 1988, tr. 2–3. ^ Galliou & Jones 1991, tr. 169–170. ^ Galliou & Jones 1991, tr. 170–171. ^ Bachrach 1993, tr. 7. ^ Bachrach 1993, tr. 8. ^ Bachrach 1993, tr. 261. ^ Crouch 2002, tr. 36.


    Lỗi chú thích: Đã tìm thấy thẻ <ref> với tên nhóm “lower-alpha”, nhưng không tìm thấy thẻ tương ứng <references group="lower-alpha"/> tương ứng, hoặc thẻ đóng </ref> bị thiếu

    Read less

Where can you sleep near Công quốc Bretagne ?

Booking.com
523.436 visits in total, 9.230 Points of interest, 405 Đích, 133 visits today.